Nghị định thư Kyoto

Nghị định thư Kyoto

Nghị định thư Kyoto là thoả thuận quốc tế liên quan tới Hiệp định khung của Liên Hợp Quốc về vấn đề biến đổi khí hậu (UNFCCC). Nội dung chính của Nghị định thư Kyoto là thiết lập mức giảm khí nhà kính (GHG) bắt buộc đối với 37 nước công nghiệp và cộng đồng chung Châu Âu. Mức giảm bắt buộc này là trung bình 5% của mức phát thải năm 1990 trong giai đoạn 5 năm từ 2008 tới 2012.

Khác biệt cơ bản giữa Nghị định thư và Hiệp định là trong khi giảm phát thải khí nhà kính (GHG) đối với các nước công nghiệp là sự khuyến khích trong Hiệp định, thì trong Nghị định thư đó là điều bắt buộc.

Nhận thấy các nước phát triển là nhóm nước có mức thải khí nhà kính chủ yếu vào khí quyển sau hơn 150 năm sản xuất công nghiệp, Nghị định thư đặt nhiều trách nhiệm hơn lên các nước phát triển theo tiêu chí "trách nhiệm chung nhưng mức độ khác nhau."

Nghị định thư Kyoto được thông qua tại Kyoto, Nhật Bản vào ngày 11 tháng 12 năm 1997 và có hiệu lực từ ngày 16 tháng 2 năm 2005. Tới nay 180 quốc gia đã phê chuẩn hiệp ước này. Các nguyên tắc cụ thể để thực hiện Nghị định thư được thông qua tại Hội nghị các bên COP 7 tại Marrakesh năm 2001, và được gọi là "Hiệp ước Marrakesh."

Các cơ chế Kyoto

Theo Hiệp ước, các quốc gia phải đạt được mục tiêu của mình trước tiên là ở phạm vi quốc gia. Tuy nhiên, Nghị định thư Kyoto cũng đưa ra những phương thức nhằm hỗ trợ các nước này trong việc thực hiện mục tiêu bắt buộc thông qua ba cơ chế thị trường.

Ba cơ chế Kyoto:

  • thương mại phát thải - thường được biết đến với tên "thị trường carbon"
  • cơ chế phát triển sạch (CDM)
  • đồng thực hiện (JI).

Các cơ chế này khuyến khích đầu tư xanh và giúp các nước tham gia thực hiện được trách nhiệm của mình với chi phí hiệu quả nhất.

Để biết thêm thông tin về UNFCCC và Nghị định thư Kyoto, vui lòng truy cập: 

www.unfccc.org